Có một đoạn trong Trăm Năm Cô Đơn: Cuộc đời cuối cùng sẽ là một cuộc hành trình một mình.
Quả thực, sự trưởng thành của một người không phải ở việc bạn giao tiếp tốt với người khác như thế nào mà là học cách hòa hợp với sự cô đơn. Trước sự cô đơn là sự bối rối, và sau sự cô đơn là sự trưởng thành.
Khi còn nhỏ, chúng ta nghĩ mình là trung tâm của vũ trụ. Sau khi làm việc, chúng tôi thích sống theo nhóm, nghĩ rằng càng quen nhiều người thì cơ hội thành công càng lớn.
Càng lớn tôi càng hiểu rằng im lặng là vàng.
Khi ngày càng có ít bạn bè để trò chuyện, người duy nhất có thể đồng hành cùng bạn trong suốt quá trình là chính bạn. Vì vậy, ở một mình là trạng thái bình thường của cuộc sống.
Có người nói: Ở một mình giống như một sự tu tập tâm linh. Sẽ có sự cô đơn trên đường đi, nhưng cuối cùng, bạn sẽ gặp được con người thật của mình và đạt được tự do tinh thần.
Khả năng ở một mình không phải là thứ bạn sinh ra đã có, nó là thứ cần phải học và là thứ mà mỗi chúng ta phải có.
Ở một mình là gặp được con người thật của bạn.